满江红 过邯郸道上吕仙祠示曼殊

清代 陈维崧
丝竹扬州,曾听汝、临川数种。明月夜、黄粱一曲,绿醅千瓮。 枕里功名鸡鹿塞,刀头富贵麒麟冢。只机房、唱罢酒都寒,梁尘动。 久已判,缘难共。经几度,愁相送。幸燕南赵北,金鞭双控。 万事关河人欲老,一生花月情偏重。算两人、今日到邯郸,宁非梦。
zhú yáng zhōu   céng tīng lín chuān shù zhǒng míng yuè huáng liáng pēi qiān   wèng 绿        
zhěn gōng míng 鹿 sāi   dāo tóu guì lín zhǒng zhǐ fáng chàng jiǔ dōu hán liáng chén   dòng      
jiǔ pàn   yuán nán gòng jīng chóu   xiāng sòng xìng yàn nán zhào běi jīn biān   shuāng kòng      
wàn shì guān rén lǎo   shēng huā yuè qíng piān zhòng suàn liǎng rén jīn dào hán dān níng fēi   mèng