满江红·蝶梦惊残

宋代 李曾伯
蝶梦惊残,仿佛似、东方才白。人报道、城疑不夜,界几无色。敲瓦微听冰线响,开窗倏放风花入。拥重貂、曾不觉寒侵,将何德。呼剡棹,行为客。平蔡垒,何能役。算争如、穷檐高卧,闭门毋出。安得松江江上去,一蓑独钓丝千尺。要不持、寸铁和前修,文章伯。
dié mèng jīng cán   fǎng 仿 shì dōng fāng cái bái rén bào dào chéng   jiè qiāo wēi tīng bīng xiàn 线 xiǎng   kāi chuāng shū fàng fēng huā yōng zhòng diāo céng jué hán qīn   jiāng shàn zhào   xíng wéi píng cài lěi   néng suàn zhēng qióng yán gāo   mén chū ān sōng jiāng jiāng shǎng   suō diào qiān chǐ yào chí cùn tiě qián xiū   wén zhāng