滿江紅·蝶夢驚殘

宋代 李曾伯
蝶夢驚殘,仿佛似、東方才白。人報道、城疑不夜,界幾無色。敲瓦微聽冰線響,開窗倏放風花入。擁重貂、曾不覺寒侵,將何德。呼剡棹,行為客。平蔡壘,何能役。算爭如、窮檐高臥,閉門毋出。安得松江江上去,一蓑獨釣絲千尺。要不持、寸鐵和前修,文章伯。
dié mèng jīng cán   fǎng 仿 shì dōng fāng cái bái rén bào dào chéng   jiè qiāo wēi tīng bīng xiàn xiǎng   kāi chuāng shū fàng fēng huā yōng zhòng diāo céng jué hán qīn   jiāng shàn zhào   xíng wéi píng cài lěi   néng suàn zhēng qióng yán gāo   mén chū ān sōng jiāng jiāng shǎng   suō diào qiān chǐ yào chí cùn tiě qián xiū   wén zhāng