满江红 春寒夜雨,不能成眠,复起,拥炉命酒,陶然竟醉,赋此

清代 顾贞立
摘碎花魂,乡梦杳、拥衾还起。凄绝处、灯昏香烬,重门深闭。 握管欲吟红雨曲,啼痕先把青衫渍。卸金钗、闲自拨灯灰,书愁字。 今古事,醉而已。叹归也,生如寄。任旁人妒口,或怜或鄙。 啸傲久成衰凤侣,粗疏好与顽仙似。问从来、沦落孰如子,应无二。
zhāi suì huā hún   xiāng mèng yǎo yōng qīn hái jué chù dēng hūn xiāng jìn   chóng mén shēn
guǎn yín hóng   hén xiān qīng shān xiè jīn chāi xián dēng huī   shū chóu
jīn shì   zuì ér tàn guī   shēng rèn páng rén kǒu   huò lián huò
xiào ào jiǔ chéng shuāi fèng   shū hǎo wán xiān shì wèn cóng lái lún luò shú zi   yīng èr