满江红 楚黄署中闻警

清代 顾贞立
仆本恨人,那禁得、悲哉秋气。恰又是、将归送别,登山临水。 一派角声烟霭外,数行雁字波光里。试凭高、觅取旧妆楼,谁同倚。 乡梦远,书迢递。人半载,辞家矣。叹吴头楚尾,倏然孤寄。 江上空怜商女曲,闺中漫洒神州泪。算缟綦,何必让男儿,天应忌。
běn hèn rén   jīn de bēi zāi qiū qià yòu shì jiāng guī sòng bié   dēng shān lín shuǐ
pài jiǎo shēng yān ǎi wài   shù xíng yàn guāng shì píng gāo jiù zhuāng lóu   shuí tóng
xiāng mèng yuǎn   shū tiáo rén bàn zǎi   jiā tàn tóu chǔ wěi   shū rán
jiāng shàng kōng lián shāng   guī zhōng màn shén zhōu lèi suàn gǎo   ràng nán ér   tiān yìng