满江红

宋代 刘克庄
楮叶工夫,辛苦似、镂冰炊砾。君看取、天公巧处,自然形色。发彩已非前度绿,眼花休问何时赤。又谁能、月下待红娘,传音息。 投辖饮,追欢急。持帚扫,痴心惜。有埙篪谐律,不消竽瑟。点点散来居士室,丛丛生占骚人国,便高烧、绛蜡写乌丝,留真迹。
chǔ gōng   xīn shì lòu bīng chuī jūn kàn tiān gōng qiǎo chù   rán xíng cǎi fēi qián 绿   yǎn huā xiū wèn shí chì yòu shuí néng yuè xià dài hóng niáng   chuán yīn
tóu xiá yǐn   zhuī huān chí zhǒu sǎo   chī xīn yǒu xūn chí xié   xiāo diǎn diǎn sàn lái shì shì   cóng cóng shēng zhàn sāo rén guó   biàn 便 gāo shāo jiàng xiě   liú zhēn