满江红

宋代 石孝友
雁阵惊寒,故唤起、离愁万斛。因追念、镜鸾易破,凤弦难续。诗句已凭红叶去,梦魂未断黄粱熟。叹浪萍、风梗又天涯,成幽独。 归来引,相思曲。尘满把,泪盈掬。对长天远水,落霞孤鹜。立尽西风无好意,遥山也学双眉蹙。恨草根、不逐鬓根摧,秋更绿。
yàn zhèn jīng hán   huàn chóu wàn yīn zhuī niàn jìng luán   fèng xián nán shī píng hóng   mèng hún wèi duàn huáng liáng shú tàn làng píng fēng gěng yòu tiān   chéng yōu
guī lái yǐn   xiāng chén mǎn   lèi yíng duì cháng tiān yuǎn shuǐ   luò xiá jǐn 西 fēng hǎo   yáo shān xué shuāng méi hèn cǎo gēn zhú bìn gēn cuī   qiū gèng 绿