滿江紅

宋代 石孝友
雁陣驚寒,故喚起、離愁萬斛。因追念、鏡鸞易破,鳳弦難續。詩句已憑紅葉去,夢魂未斷黃粱熟。嘆浪萍、風梗又天涯,成幽獨。 歸來引,相思曲。塵滿把,淚盈掬。對長天遠水,落霞孤鶩。立盡西風無好意,遙山也學雙眉蹙。恨草根、不逐鬢根摧,秋更綠。
yàn zhèn jīng hán   huàn chóu wàn yīn zhuī niàn jìng luán   fèng xián nán shī píng hóng   mèng hún wèi duàn huáng liáng shú tàn làng píng fēng gěng yòu tiān   chéng yōu
guī lái yǐn   xiāng chén mǎn 滿   lèi yíng duì cháng tiān yuǎn shuǐ   luò xiá jǐn 西 fēng hǎo   yáo shān xué shuāng méi hèn cǎo gēn zhú bìn gēn cuī   qiū gèng