满江红

宋代 吕胜己
往事千端,都笑道、衰翁宦拙。今会得、人情物态,尽皆休说。广厦尽堪舒笑傲,层楼又见凌空阔。试闲思、画戟比衡门,谁优劣。 尘里事,无休歇。楼上趣,真奇绝。有一川虚旷,万山环列。识破古今如旦暮,肯将物我刚分别。愿时时、与客坐楼心,谈风月。
wǎng shì qiān duān   dōu xiào dào shuāi wēng huàn zhuō jīn huì de rén qíng tài   jìn jiē xiū shuō guǎng 广 shà jǐn kān shū xiào ào   céng lóu yòu jiàn líng kōng kuò shì xián huà héng mén   shuí yōu liè
chén shì   xiū xiē lóu shàng   zhēn jué yǒu chuān kuàng   wàn shān huán liè shí jīn dàn   kěn jiāng gāng fēn bié yuàn shí shí zuò lóu xīn   tán fēng yuè