滿江紅

宋代 呂勝己
往事千端,都笑道、衰翁宦拙。今會得、人情物態,盡皆休說。廣廈盡堪舒笑傲,層樓又見凌空闊。試閒思、畫戟比衡門,誰優劣。 塵里事,無休歇。樓上趣,真奇絕。有一川虛曠,萬山環列。識破古今如旦暮,肯將物我剛分別。願時時、與客坐樓心,談風月。
wǎng shì qiān duān   dōu xiào dào shuāi wēng huàn zhuō jīn huì de rén qíng tài   jìn jiē xiū shuō guǎng shà jǐn kān shū xiào ào   céng lóu yòu jiàn líng kōng kuò shì xián huà héng mén   shuí yōu liè
chén shì   xiū xiē lóu shàng   zhēn jué yǒu chuān kuàng   wàn shān huán liè shí jīn dàn   kěn jiāng gāng fēn bié yuàn shí shí zuò lóu xīn   tán fēng yuè