满江红

明代 文徵明
拂拭残碑,敕飞字、依稀堪读。慨当初、依飞何重,后来何酷。 岂是功高身合死,可怜事去言难赎。最无端、堪恨又堪悲,风波狱。 岂不念,疆圻蹙;岂不念,徽钦辱,念徽钦既返,此身何属。 千载休谈南渡错,当时自怕中原复,笑区区、一桧亦何能,逢其欲。
shì cán bēi   chì fēi kān kǎi dāng chū fēi zhòng hòu lái          
shì gōng gāo shēn   lián shì yán nán shú zuì duān kān hèn yòu kān bēi fēng        
niàn   jiāng   niàn   huī qīn   niàn huī qīn fǎn   shēn shǔ  
qiān zǎi xiū tán nán cuò   dāng shí zhōng yuán   xiào guì néng féng