满江红

元代 刘敏中
百花开后,殿余春、只有翻阶红药。人似春光留不住,半夜东风作恶。 寥落离怀,苍凉行色,更与花前酌。浩歌一曲鸟,啼花自飞落。 潇洒谁复如君,溪山如此,何限山中乐。政尔功名相促迫,眼底台东阁。 我识君才,青云明日,万里秋天鹤。有时还梦,野亭亭下岩壑。
bǎi huā kāi hòu   diàn 殿 chūn zhǐ yǒu fān jiē hóng yào rén shì chūn guāng liú zhù bàn   dōng fēng zuò è      
liáo luò huái 怀   cāng liáng xíng   gèng huā qián zhuó hào niǎo   huā fēi luò    
xiāo shuí jūn   shān   xiàn shān zhōng zhèng ěr gōng míng xiàng yǎn   tái dōng    
shí jūn cái   qīng yún míng   wàn qiū tiān yǒu shí hái mèng   tíng tíng xià yán