满江红

清代 严绳孙
世事茫茫,伤不了、中年哀乐。到而今、未应挥手,心先作恶。 紫禁乌啼频怅望,青门柳色同飘泊。记一灯、微雨照论心,檐花落。 车与笠,平生诺。萍将梗,重来约。早魂销何处,孤城残角。 客路乱馀春色在,故乡老去欢情薄。盼紫桐、花底雁书来,题红药。
shì shì máng máng   shāng liǎo zhōng nián āi yuè dào ér jīn wèi yìng huī shǒu xīn xiān zuò   è        
jìn pín chàng wàng   qīng mén liǔ tóng piāo dēng wēi zhào lùn xīn yán huā   luò      
chē   píng shēng nuò píng jiāng gěng chóng   lái yuē zǎo hún xiāo chǔ chéng   cán jiǎo      
luàn chūn zài   xiāng lǎo huān qíng báo pàn tóng huā yàn shū lái hóng   yào