满江红

清代 严绳孙
马迹车尘,甚今生、还能到我。更多少、鸿离鹤怨,浪淘风簸。 酒力不禁归梦觉,鬓丝都是羁愁做。冷秋心、梁燕北来时,能传么。 穷愁恨,眉峰锁。风尘泪,征衫涴。尽寂寥前事,算来都可。 小句成时看墨浅,新妆竟了怜花妥。只如今、和影对新蟾,人三个。
chē chén   shén jīn shēng hái néng dào gèng duō shǎo hóng yuàn 鸿 làng táo fēng          
jiǔ jīn guī mèng jué   bìn dōu shì chóu zuò lěng qiū xīn liáng yàn běi lái shí néng chuán   me      
qióng chóu hèn   méi fēng suǒ fēng chén lèi zhēng   shān jǐn liáo qián shì suàn lái   dōu      
xiǎo chéng shí kàn qiǎn   xīn zhuāng jìng le lián huā tuǒ zhī jīn yǐng duì xīn chán rén sān