满江红

清代 吴藻
丛桂迟开,又扫尽、满庭黄雪。罗衾卷、好秋难卧,凉宵翻热。 把酒欲拚长夜饮,题糕又负重阳节。下晶帘、不许月窥人,人窥月。 霜未饱,枝头叶。香正暖,花间蝶。记旧游如梦,梦中还说。 春去横塘人事改,菱荒茂苑歌声歇。一年年、惟有寸心遥,云山叠。
cóng guì chí kāi   yòu sǎo jǐn mǎn tíng huáng xuě luó qīn juǎn hǎo qiū nán liáng xiāo fān          
jiǔ pàn cháng yǐn   gāo yòu chóng yáng jié xià jīng lián yuè kuī rén rén kuī   yuè      
shuāng wèi bǎo   zhī tóu xiāng zhèng nuǎn huā   jiān dié jiù yóu mèng mèng zhōng   hái shuō      
chūn héng táng rén shì gǎi   líng huāng mào yuàn shēng xiē nián nián wéi yǒu cùn xīn yáo yún shān   dié