满江红

元代 舒頔
天也多情,巧幻出、天河寒水。多态度、悠悠扬扬,轻黏窗纸。 万里岂无祥瑞应,四方已在饥寒里。把溪山、好处纵模糊,须臾耳。 江海阔,风尘起。狐兔狡,鹰鹯耻。假蛮夷威柄,侵渔而已。 诸老忠良皆柱石,九重仁圣真天子。待明朝、晴霁看青山,清如洗。
tiān duō qíng   qiǎo huàn chū tiān hán shuǐ duō tài yōu yōu yáng yáng qīng nián chuāng   zhǐ        
wàn xiáng ruì yìng   fāng zài hán shān hǎo chù zòng   ěr      
jiāng hǎi kuò   fēng chén jiǎo yīng   zhān chǐ jiǎ mán wēi bǐng qīn   ér      
zhū lǎo zhōng liáng jiē zhù shí   jiǔ zhòng rén shèng zhēn tiān dài míng cháo qíng kàn qīng shān qīng