满江红

宋代 范成大
天气新晴,寻昨梦,池塘春早。雨过湔裙,水上柳丝风袅。却忆去年今日,桃花人面依前好。怪今年、酒量却添多,银杯小。 谁劝我,玉山倒。催细抹,翻新调。渐金狎压锦,喷首云绕。笼柏飞来双翠袖,弓弯内样人间少。为留连、春色伴山翁,都休老。
tiān xīn qíng   xún zuó mèng   chí táng chūn zǎo guò jiān qún   shuǐ shàng liǔ fēng niǎo què nián jīn   táo huā rén miàn qián hǎo guài jīn nián jiǔ liàng què tiān duō   yín bēi xiǎo
shuí quàn   shān dǎo cuī   fān xīn diào jiàn jīn xiá jǐn   pēn shǒu yún rào lóng bǎi fēi lái shuāng cuì xiù   gōng wān nèi yàng rén jiān shǎo wèi liú lián chūn bàn shān wēng   dōu xiū lǎo