满江红

宋代 王清惠
太液芙蓉,浑不似、旧时颜色。曾记得、春风雨露,玉楼金阙。 名播兰簪妃后里,晕潮莲脸君王侧。忽一声、鼙鼓揭天来,繁华歇。 龙虎散,风云灭。千古恨,凭谁说。对山河百二,泪盈襟血。 客馆夜惊尘土梦,宫车晓碾关山月。问嫦娥、于我肯从容,同圆缺。
tài róng   hún jiù shí yán céng de chūn fēng lóu jīn   què        
míng lán zān fēi hòu   yūn cháo lián liǎn jūn wáng shēng jiē tiān lái fán huá   xiē      
lóng sàn   fēng yún miè qiān hèn píng   shuí shuō duì shān bǎi èr lèi yíng   jīn xuè      
guǎn jīng chén mèng   gōng chē xiǎo niǎn guān shān yuè wèn cháng é kěn cóng róng tóng yuán   quē