滿江紅

宋代 王清惠
太液芙蓉,渾不似、舊時顏色。曾記得、春風雨露,玉樓金闕。 名播蘭簪妃后里,暈潮蓮臉君王側。忽一聲、鼙鼓揭天來,繁華歇。 龍虎散,風雲滅。千古恨,憑誰說。對山河百二,淚盈襟血。 客館夜驚塵土夢,宮車曉碾關山月。問嫦娥、於我肯從容,同圓缺。
tài róng   hún jiù shí yán céng de chūn fēng lóu jīn   què        
míng lán zān fēi hòu   yūn cháo lián liǎn jūn wáng shēng jiē tiān lái fán huá   xiē      
lóng sàn   fēng yún miè qiān hèn píng   shuí shuō duì shān bǎi èr lèi yíng   jīn xuè      
guǎn jīng chén mèng   gōng chē xiǎo niǎn guān shān yuè wèn cháng é kěn cóng róng tóng yuán   quē