满江红

元代 王恽
冠剑梁园,又去作、庞眉书客。休自叹、功名几许,一家风雪。 春色似嫌莺燕老,秋霜历试松筠节。爱赵生、游刃簿书闲,昆刀铁。 都会地,繁华歇。形胜在,犹堪说。更诸君表里,玉辉冰洁。 水陆若论都漕计,夷门忍使黄流坼。好相须、着力障狂澜,休伤别。
guān jiàn liáng yuán   yòu zuò páng méi shū xiū tàn gōng míng jiā fēng   xuě        
chūn shì xián yīng yàn lǎo   qiū shuāng shì sōng yún jié ài zhào shēng yóu rèn shū xián 簿 kūn dāo   tiě      
dōu huì   fán huá xiē xíng shèng zài yóu   kān shuō gèng zhū jūn biǎo huī   bīng jié      
shuǐ ruò lùn dōu cáo   mén rěn shǐ 使 huáng liú chè hǎo xiāng zhuó zhàng kuáng lán xiū shāng   bié