满江红

近现代 文廷式
雨挹轻尘,山槛外、春痕初绿。频怅望、方空一抹,弄箫人独。 花影任教如意舞,莺声已是将离曲。算只有、落絮与游丝,飞相逐。 簪素柰,歌黄竹。年渐老,欢难足。试开箱捡取,石榴裙幅。 归梦不知天近远,清愁乍满江南北。问此际、僝僽为何人,眉峰蹙。
qīng chén   shān kǎn wài chūn hén chū pín 绿 chàng wàng fāng kōng nòng xiāo rén          
huā yǐng rèn jiào   yīng shēng shì jiāng suàn zhǐ yǒu luò yóu fēi xiāng   zhú      
zān nài   huáng zhú nián jiàn lǎo huān   nán shì kāi xiāng jiǎn shí liú   qún      
guī mèng zhī tiān jìn yuǎn   qīng chóu zhà mǎn jiāng nán běi wèn chán zhòu wèi rén méi fēng