满江红

元代 白朴
云外孤亭,空怅望、烟霞仙客。还试问、飞吟诗句,为谁留别。 三入岳阳人不识,浮生扰扰苍蝇血。道老精、知向树阴中,曾来歇。 松稚在,虬枝结。皮溜雨,根盘月。恨还丹不到,后来豪杰。 尘世千年翻甲子,秋空一剑横霜雪。待他时、携酒赤城游,相逢说。
yún wài tíng   kōng chàng wàng yān xiá xiān hái shì wèn fēi yín shī wèi shuí liú   bié        
sān yuè yáng rén shí   shēng rǎo rǎo cāng ying xuè dào lǎo jīng zhī xiàng shù yīn zhōng céng lái   xiē      
sōng zhì zài   qiú zhī jié liū gēn   pán yuè hèn huán dān dào hòu lái   háo jié      
chén shì qiān nián fān jiǎ   qiū kōng jiàn héng shuāng xuě dài shí xié jiǔ chì chéng yóu xiāng féng   shuō