满江红

明代 汪洋
暮岬登临,谁倦听、涛声不绝。秋气总、无端拽袖,恍然如失。 灯火飘摇城已蜃,海氛虚白波蒸月。说沧桑、转瞬几飞花,潮生灭。 身旁柳,犹堪折。鸥边约,屡空设。怅林烟吹尽,满头芦雪。 绕指寒星皆远屿,何人视我真微屑。对深溟、无语阅平生,萧萧筏。
jiǎ dēng lín   shuí juàn tīng tāo shēng jué qiū zǒng duān zhuāi xiù huǎng rán   shī        
dēng huǒ piāo yáo chéng shèn   hǎi fēn bái zhēng yuè shuō cāng sāng zhuǎn shùn fēi huā cháo shēng   miè      
shēn páng liǔ   yóu kān zhé ōu biān yuē   kōng shè chàng lín yān chuī jǐn mǎn tóu   xuě      
rào zhǐ hán xīng jiē yuǎn 屿   rén shì zhēn wēi xiè duì shēn míng yuè píng shēng xiāo xiāo