满江红

宋代 陆游
危堞朱栏,登览处、一江秋色。人正似、征鸿社燕,几番轻别。缱绻难忘当日语,凄凉又作它乡客。问鬓边、都有几多丝,真堪织。 杨柳院,秋千陌。无限事,成虚掷。如今何处也,梦魂难觅。金鸭微温香缥渺,锦茵初展情萧瑟。料也应、红泪伴秋霖,灯前滴。
wēi dié zhū lán   dēng lǎn chù jiāng qiū rén zhèng shì zhēng hóng 鸿 shè yàn   fān qīng bié qiǎn quǎn nán wàng dāng   liáng yòu zuò xiāng wèn bìn biān dōu yǒu duō   zhēn kān zhī
yáng liǔ yuàn   qiū qiān xiàn shì   chéng zhì jīn chǔ   mèng hún nán jīn wēi wēn xiāng piǎo miǎo   jǐn yīn chū zhǎn qíng xiāo liào yīng hóng lèi bàn qiū lín   dēng qián