滿江紅

宋代 陸游
危堞朱欄,登覽處、一江秋色。人正似、征鴻社燕,幾番輕別。繾綣難忘當日語,淒涼又作它鄉客。問鬢邊、都有幾多絲,真堪織。 楊柳院,鞦韆陌。無限事,成虛擲。如今何處也,夢魂難覓。金鴨微溫香縹渺,錦茵初展情蕭瑟。料也應、紅淚伴秋霖,燈前滴。
wēi dié zhū lán   dēng lǎn chù jiāng qiū rén zhèng shì zhēng hóng shè yàn   fān qīng bié qiǎn quǎn nán wàng dāng   liáng yòu zuò xiāng wèn bìn biān dōu yǒu duō   zhēn kān zhī
yáng liǔ yuàn   qiū qiān xiàn shì   chéng zhì jīn chǔ   mèng hún nán jīn wēi wēn xiāng piǎo miǎo   jǐn yīn chū zhǎn qíng xiāo liào yīng hóng lèi bàn qiū lín   dēng qián