满江红

清代 严绳孙
别袂偷分,盼不到、片帆香陌。正雨过、乱红飞尽,水云凝碧。 杨柳漫牵歌意绪,苧萝多少愁踪迹。怕羁心、重对旧亭台,伤今昔。 花影昼,蟾阴夕。重执手,何时得。奈渚蒲樯燕,助人行色。 纵是梦来应有恨,情知留得元无益。算人生、双鬓几时青,成抛掷。
bié mèi tōu fēn   pàn dào piàn fān xiāng zhèng guò luàn hóng fēi jǐn   shuǐ yún níng
yáng liǔ màn qiān   níng luó duō shǎo chóu zōng xīn zhòng duì jiù tíng tái   shāng jīn
huā yǐng zhòu   chán yīn zhòng zhí shǒu   shí nài zhǔ qiáng yàn   zhù rén xíng
zòng shì mèng lái yīng yǒu hèn   qíng zhī liú yuán suàn rén shēng shuāng bìn shí qīng   chéng pāo zhì