满江红

清代 严绳孙
一霎灯前,早硬却、心儿别了。幸道是、频年浪迹,惯曾草草。 恰喜病随残月减,可知梦与秋风杳。只回廊、才转是天涯,渔阳道。 偷弹泪,灯花小。亲煮药,炉烟绕。尽一番愁悴,又添离抱。 别后扊扅炊却尽,客中鱼素愁难料。竟何如、双影玉兰堂,相看老。
shà dēng qián   zǎo yìng què xīn ér bié le xìng dào shì pín nián làng   guàn zēng cǎo cǎo
qià bìng suí cán yuè jiǎn   zhī mèng qiū fēng yǎo zhǐ huí láng cái zhuǎn shì tiān   yáng dào
tōu dàn lèi   dēng huā xiǎo qīn zhǔ yào   yān rào jǐn fān chóu cuì   yòu tiān bào
bié hòu yǎn chuī què jǐn   zhōng chóu nán liào jìng shuāng yǐng lán táng   xiāng kàn lǎo