滿江紅

清代 嚴繩孫
一霎燈前,早硬卻、心兒別了。幸道是、頻年浪跡,慣曾草草。 恰喜病隨殘月減,可知夢與秋風杳。只迴廊、才轉是天涯,漁陽道。 偷彈淚,燈花小。親煮藥,爐煙繞。盡一番愁悴,又添離抱。 別後扊扅炊卻盡,客中魚素愁難料。竟何如、雙影玉蘭堂,相看老。
shà dēng qián   zǎo yìng què xīn ér bié le xìng dào shì pín nián làng   guàn zēng cǎo cǎo
qià bìng suí cán yuè jiǎn   zhī mèng qiū fēng yǎo zhǐ huí láng cái zhuǎn shì tiān   yáng dào
tōu dàn lèi   dēng huā xiǎo qīn zhǔ yào   yān rào jǐn fān chóu cuì   yòu tiān bào
bié hòu yǎn chuī què jǐn   zhōng chóu nán liào jìng shuāng yǐng lán táng   xiāng kàn lǎo