满江红

近现代 冯永军
鸥影涛声,凭谁问,昔年游迹。记当时,清风吹袂,二三嘉客。 吟罢还思寻坠月,倦来时复依危石。唤扁舟,横渡正黄昏,江流急。 儿女事,他年毕。须结个,临江宅。有苍藤古木,断岸千尺。 不必定期鸡黍约,或能一卷销长日。到而今,野屋梦依然,如何觅。
ōu yǐng tāo shēng   píng shuí wèn   nián yóu dāng shí   qīng fēng chuī mèi   èr sān jiā
yín hái xún zhuì yuè   juàn lái shí wēi shí huàn piān zhōu   héng zhèng huáng hūn   jiāng liú
ér shì   nián jié   lín jiāng zhái yǒu cāng téng   duàn àn qiān chǐ
dìng shǔ yuē   huò néng juàn xiāo cháng dào ér jīn   mèng rán