曼公书至,得山阴师死事信 其四

清代 钱澄之
制科忝出陆公门,同是门生独荷恩。规讽每蒙倾耳听,询谋偏许纵情论。 受知不浅常跻阁,相见无时特谕阍。何事违师苦求去,祗今西望漫伤魂!
zhì tiǎn chū gōng mén   tóng shì mén shēng ēn guī fěng měi méng qīng ěr tīng xún   móu piān zòng qíng lùn    
shòu zhī qiǎn cháng   xiāng jiàn shí hūn shì wéi shī qiú zhī   jīn wàng 西 màn shāng hún