满歌行

明代 李攀龙
得意良独难。大带如河,高弁如山。功名侮予,心不遑安。 遥望故乡,郁郁漫漫。忧来自中,不逊于颜。鄙士患得失,达士多所宜。 智不斗时。我斯荡荡,天下熙熙。俛拾仰取,日竞刀锥。 逝将掉臂,弃而违之。东蹈沧海,宁居九夷。崄巇可为,念为偃息,乃在草莱。 蹲而踰垣,嗒焉凿坯。流俗落落,岂无友生。门一以杜,其可复开。 蜉蝣之裳,视此末荣,宠辱者惊。寓言愤世,混迹躬耕。 贫贱肆志,惰傲相成。徘徊千古,载浊载清。饮酒而已,谁知其它。 即有三公,相去几何。百年如寄,孰少孰多。胡朝谋夕,自贻蹉跎。 屹彼在位,经营四方。天道病愚,人道趋彊。退而为乐,辽辽未央。
liáng nán dài   gāo biàn shān gōng míng   xīn huáng ān
yáo wàng xiāng   màn màn yōu lái zhōng   xùn yán shì huàn shī   shì duō suǒ
zhì dòu shí dàng dàng   tiān xià shí yǎng   jìng dāo zhuī
shì jiāng diào   ér wéi zhī dōng dǎo cāng hǎi   níng jiǔ xiǎn wèi   niàn wèi yǎn   nǎi zài cǎo lái
dūn ér yuán   yān záo liú luò luò   yǒu shēng mén   kāi
yóu zhī shang   shì róng   chǒng zhě jīng yán fèn shì   hùn gōng gēng
pín jiàn zhì   duò ào xiāng chéng pái huái qiān   zài zhuó zài qīng yǐn jiǔ ér   shéi zhī
yǒu sān gōng   xiāng bǎi nián   shú shǎo shú duō cháo móu   cuō tuó
zài wèi   jīng yíng fāng tiān dào bìng   rén dào jiàng tuì 退 ér wéi   liáo liáo wèi yāng