滿歌行

明代 李攀龍
得意良獨難。大帶如河,高弁如山。功名侮予,心不遑安。 遙望故鄉,鬱郁漫漫。憂來自中,不遜於顏。鄙士患得失,達士多所宜。 智不鬥時。我斯蕩蕩,天下熙熙。俛拾仰取,日競刀錐。 逝將掉臂,棄而違之。東蹈滄海,寧居九夷。嶮巇可為,念為偃息,乃在草萊。 蹲而踰垣,嗒焉鑿坯。流俗落落,豈無友生。門一以杜,其可復開。 蜉蝣之裳,視此末榮,寵辱者驚。寓言憤世,混跡躬耕。 貧賤肆志,惰傲相成。徘徊千古,載濁載清。飲酒而已,誰知其它。 即有三公,相去幾何。百年如寄,孰少孰多。胡朝謀夕,自貽蹉跎。 屹彼在位,經營四方。天道病愚,人道趨彊。退而為樂,遼遼未央。
liáng nán dài   gāo biàn shān gōng míng   xīn huáng ān
yáo wàng xiāng   màn màn yōu lái zhōng   xùn yán shì huàn shī   shì duō suǒ
zhì dòu shí dàng dàng   tiān xià shí yǎng   jìng dāo zhuī
shì jiāng diào   ér wéi zhī dōng dǎo cāng hǎi   níng jiǔ xiǎn wèi   niàn wèi yǎn   nǎi zài cǎo lái
dūn ér yuán   yān záo liú luò luò   yǒu shēng mén   kāi
yóu zhī shang   shì róng   chǒng zhě jīng yán fèn shì   hùn gōng gēng
pín jiàn zhì   duò ào xiāng chéng pái huái qiān   zài zhuó zài qīng yǐn jiǔ ér   shéi zhī
yǒu sān gōng   xiāng bǎi nián   shú shǎo shú duō cháo móu   cuō tuó
zài wèi   jīng yíng fāng tiān dào bìng   rén dào jiàng tuì 退 ér wéi   liáo liáo wèi yāng