马孟高将乡旋偕法南禅师携酒过别即席各赋一首
白眉词客善谈天,穷巷联镳共话禅。骀荡情深珠海外,淋漓酒态杏花前。
杯行席上摇青玉,两足峰头散绿烟。何物最为关别恨,野桥残月照清涟。
bái
白
méi
眉
cí
词
kè
客
shàn
善
tán
谈
tiān
天
,
qióng
穷
xiàng
巷
lián
联
biāo
镳
gòng
共
huà
话
chán
禅
dài
。
dàng
骀
qíng
荡
shēn
情
zhū
深
hǎi
珠
wài
海
lín
外
,
lí
淋
jiǔ
漓
tài
酒
xìng
态
huā
杏
qián
花
前
。
bēi
杯
xíng
行
xí
席
shàng
上
yáo
摇
qīng
青
yù
玉
,
liǎng
两
zú
足
fēng
峰
tóu
头
sàn
散
lǜ
绿
yān
烟
hé
。
wù
何
zuì
物
wéi
最
guān
为
bié
关
hèn
别
yě
恨
,
qiáo
野
cán
桥
yuè
残
zhào
月
qīng
照
lián
清
涟
。