卖花声 秋夜

清代 曹贞吉
风紧纸窗鸣。秋气凄清。淡云笼月未分明。雨点疏如残夜漏,滴到三更。 无计破愁城。梦断魂惊。一天黄叶雁纵横。不待成霜霜满鬓,短发星星。
fēng jǐn zhǐ chuāng míng qiū qīng dàn yún lóng yuè wèi fēn míng diǎn shū cán lòu   dào sān gēng
chóu chéng mèng duàn hún jīng tiān huáng yàn zòng héng dài chéng shuāng shuāng mǎn bìn   duǎn xīng xing