賣花聲 秋夜

清代 曹貞吉
風緊紙窗鳴。秋氣淒清。淡雲籠月未分明。雨點疏如殘夜漏,滴到三更。 無計破愁城。夢斷魂驚。一天黃葉雁縱橫。不待成霜霜滿鬢,短髮星星。
fēng jǐn zhǐ chuāng míng qiū qīng dàn yún lóng yuè wèi fēn míng diǎn shū cán lòu   dào sān gēng
chóu chéng mèng duàn hún jīng tiān huáng yàn zòng héng dài chéng shuāng shuāng mǎn 滿 bìn   duǎn xīng xing