麻姑山诗

宋代 吕南公
名山一境镇,水土本深厚。谁令虎来跑,应爪泉飞透。 吾知变化物,持气异群畜。惭愧刚猛身,堂堂负文绣。 仙乡既游历,不忍无所就。怒掌发灵踪,山祇助喷溜。 乾坤任陈故,称号长芬富。叹息泯泯人,平生不如兽。
míng shān jìng zhèn   shuǐ běn shēn hòu shuí lìng lái pǎo yīng   zhǎo quán fēi tòu    
zhī biàn huà   chí qún chù cán kuì gāng měng shēn táng   táng wén xiù    
xiān xiāng yóu   rěn suǒ jiù zhǎng líng zōng shān   zhù pēn liū    
qián kūn rèn chén   chēng hào zhǎng fēn tàn mǐn mǐn rén píng   shēng shòu