麻姑山诗

宋代 吕南公
稽首香案下,索火续新烟。徘徊想功行,缅尽千载前。 念昔魏晋间,士流罕身全。高人乐遗世,学者习虚玄。 往往迷至道,琅琅漫清言。真君当此时,岂以口吻贤。 独持济众术,敢论名后先。阴骘竟感格,飞升遂联翩。 严严白玉京,侍从皆群仙。旧宅入祀典,列祠更他巅。 平生岂有意,德在名自传。浩浩一气游,萧萧诸象专。 孰能知真君,庸俗但告虔。
shǒu xiāng àn xià   suǒ huǒ xīn yān pái huái xiǎng gōng xíng miǎn   jǐn qiān zǎi qián    
niàn wèi jìn jiān   shì liú hǎn shēn quán gāo rén shì xué   zhě xuán    
wǎng wǎng zhì dào   láng láng màn qīng yán zhēn jūn dāng shí   kǒu wěn xián    
chí zhòng shù   gǎn lùn míng hòu xiān yīn zhì jìng gǎn fēi   shēng suì lián piān    
yán yán bái jīng   shì cóng jiē qún xiān jiù zhái diǎn liè   gèng diān    
píng shēng yǒu   zài míng zhuàn hào hào yóu xiāo   xiāo zhū xiàng zhuān    
shú néng zhī zhēn jūn   yōng dàn gào qián