吕宗卿以病谢客明日约饭则予行矣诗以代简

宋代 方岳
长松落落雪霜姿,欲往欲之我所思。 剥啄始知摩诘病,推敲谁话贾僧诗。 可羞吾事蚊虻等,坐失先生鸡黍期。 细雨断云秋晚路,此情犹有菊花知。
cháng sōng luò luò xuě shuāng 姿   wǎng zhī suǒ  
zhuó shǐ zhī jié bìng   tuī qiāo shuí huà jiǎ sēng shī  
xiū shì wén méng děng   zuò shī xiān sheng shǔ  
duàn yún qiū wǎn   qíng yóu yǒu huā zhī