旅中卧病

唐代 杜荀鹤
秋来谁料病相萦,枕上心犹算去程。风射破窗灯易灭, 月穿疏屋梦难成。故园何啻三千里,新雁才闻一两声。 我自与人无旧分,非干人与我无情。
qiū lái shéi liào bìng xiāng yíng   zhěn shàng xīn yóu suàn chéng fēng shè chuāng dēng miè  
yuè chuān 穿 shū mèng nán chéng yuán chì sān qiān   xīn yàn cái wén liǎng shēng
rén jiù fēn   fēi gān rén qíng