绿意·惜春

宋代 王用宾
怎晴还雨。向碧空牵掣,多少银缕。山后山前,落絮沾英,揉作香泥无数。 风姨未免工痴妒,也趁势、弄娇搔妩。算春光、九十无多,却又趱春先去。 转首酴醾事了,纵汀烟草色,绿涨南浦。极目平原,顿减风流,怎忍登楼重赋。 江山壮阔须弹压,问甚事、阒无人主。便欲嘘、满腹牢愁,冲碎一天云雾。
zěn qíng hái xiàng kōng qiān chè duō   shǎo yín shān hòu shān qián luò   zhān yīng róu zuò   xiāng shù      
fēng wèi miǎn gōng chī   chèn shì nòng jiāo sāo suàn chūn guāng jiǔ shí duō què yòu zǎn   chūn xiān        
zhuǎn shǒu shì le   zòng tīng yān cǎo   绿 zhǎng nán píng yuán dùn   jiǎn fēng liú zěn   rěn dēng lóu zhòng    
jiāng shān zhuàng kuò tán   wèn shén shì rén zhǔ biàn 便 mǎn láo chóu chōng suì   tiān yún