绿阴亭诗

元代 杨维桢
公子迈流俗,淡然薄世荣。 华亭入幽邃,水日有馀清。 高梧罗前庭,修竹被两楹。 重阴秘清昼,好鸟时一鸣。 佳辰展芳燕,良会欣合并。 清歌发绮席,鼓瑟更吹笙。 群公尽词客,列坐故尘缨。 言笑遂真性,觞咏畅幽情。 清阴与日转,不知日东生。
gōng mài liú   dàn rán báo shì róng  
huá tíng yōu suì   shuǐ yǒu qīng  
gāo luó qián tíng   xiū zhú bèi liǎng yíng  
zhòng yīn qīng zhòu   hǎo niǎo shí míng  
jiā chén zhǎn fāng yàn   liáng huì xīn bìng  
qīng   gèng chuī shēng  
qún gōng jǐn   liè zuò chén yīng  
yán xiào suì zhēn xìng   shāng yǒng chàng yōu qíng  
qīng yīn zhuǎn   zhī dōng shēng