绿意 见前

清代 俞樾
天生俊物。甚少年惨绿,如此寒乞。酒后茶馀,聊佐谈锋,怜伊口齿清绝。 诗脾苦涩君休笑,只独抱、素心而活。看纷纷、南北杨卢,都是蜜翁瓜葛。 多少朱门酒肉。觉风味与尔,甘苦全别。偶借青灯,微吐心花,终是蕙兰幽叶。 佳人薄命也同调,也略颦、鸦黄娇额。只谏林、撷取孤芳,瓠史仅容名列。
tiān shēng jùn shén shào nián cǎn 绿   hán jiǔ hòu chá liáo zuǒ   tán fēng lián   kǒu chǐ qīng jué 齿      
shī jūn xiū xiào   zhǐ bào xīn ér huó kàn fēn fēn nán běi yáng dōu shì   wēng guā        
duō shǎo zhū mén jiǔ ròu jué fēng wèi ěr gān   quán bié ǒu jiè qīng dēng wēi   xīn huā zhōng shì   huì lán yōu      
jiā rén mìng tóng diào   lüè pín huáng jiāo é zhǐ jiàn lín xié fāng shǐ jǐn   róng míng liè