绿意

清代 关锳
冰绡在否。怎粉香脂色,零落如许。几处芳丛,栩栩蘧蘧,落红犹忆前度。 凄凉不恨春如梦,恨梦也、寻常不做。却输伊、安稳双飞,还到绣帘深处。 正是春深时候,铢衣晒粉薄,花韵阑午。一半寒烟,一半荒芜,绿得南园凄楚。 杏花只在高楼上,休说起、江南风雨。怕当时、画碧罗裙,也化仙魂飞去。
bīng xiāo zài fǒu zěn fěn xiāng zhī   líng luò chù fāng cóng     luò hóng yóu qián
liáng hèn chūn mèng   hèn mèng xún cháng zuò què shū ān wěn shuāng fēi   hái dào xiù lián shēn chù
zhèng shì chūn shēn shí hou   zhū shài fěn báo   huā yùn lán bàn hán yān   bàn huāng   绿 nán yuán chǔ
xìng huā zhī zài gāo lóu shàng   xiū shuō jiāng nán fēng dāng shí huà luó qún   huà xiān hún fēi