旅夜怀远客

唐代 许浑
异乡多远情,梦断落江城。病起惭书癖,贫家负酒名。 过春花自落,竟晓月空明。独此一长啸,故人天际行。
xiāng duō yuǎn qíng   mèng duàn luò jiāng chéng bìng cán shū   pín jiā jiǔ míng
guò chūn huā luò   jìng xiǎo yuè kōng míng cháng xiào   rén tiān xíng