旅兴 其十六

明代 刘基
久雨得晚霁,豁然如醉醒。幽花衒馀红,远峰出孤青。 独坐无与娱,蜻蛚吟空庭。良辰能几何,逝者忽如倾。 啸歌欲自慰,歌竟还伤情。
jiǔ wǎn   huò rán zuì xǐng yōu huā xuàn hóng   yuǎn fēng chū qīng
zuò   qīng liè yín kōng tíng liáng chén néng   shì zhě qīng
xiào wèi   jìng hái shāng qíng