旅兴 其二十五

明代 刘基
上古人一心,生荣死同哀。永世自为心,骨肉多嫌猜。 沉沉十日雨,漫漫百亩苔。苔深车轮没,平路生蒿莱。 呜呼张仲蔚,衡门何由开。
shàng rén xīn   shēng róng tóng āi yǒng shì wèi xīn   ròu duō xián cāi
chén chén shí   màn màn bǎi tái tái shēn chē lún méi   píng shēng hāo lái
zhāng zhòng wèi   héng mén yóu kāi