旅夕

宋代 周紫芝
秋云翳长空,微雨饯残暑。新凉入郊墟,中田熟禾黍。 秋虫自知时,入我床下语。西风几何时,秋意遽如许。 晓色催鸣鸡,孤砧急寒杵。游子未得归,留滞在江浦。 生理思田园,饥寒念儿女。持此两鬓霜,世路复焉取。 起视夜何其,江月方欲吐。便当随孤鸿,云霄肃双羽。
qiū yún cháng kōng   wēi jiàn cán shǔ xīn liáng jiāo zhōng   tián shú shǔ    
qiū chóng zhī shí   chuáng xià fēng 西 shí qiū      
xiǎo cuī míng   zhēn hán chǔ yóu wèi guī liú   zhì zài jiāng    
shēng tián yuán   hán niàn ér chí liǎng bìn shuāng shì   yān    
shì   jiāng yuè fāng biàn dāng 便 suí hóng yún 鸿   xiāo shuāng