旅思

宋代 陆游
支遁山前看月门,葛洪井上听松声。 废亭草满青骡健,野店灯残宝剑鸣。 万事竟当归定论,寸心那得媿平生。 悠然酌罢无人语,寄意孤桐一再行。
zhī dùn shān qián kàn yuè mén   hóng jǐng shàng tīng sōng shēng
fèi tíng cǎo mǎn qīng luó jiàn   diàn dēng cán bǎo jiàn míng
wàn shì jìng dāng guī dìng lùn   cùn xīn de kuì 媿 píng shēng
yōu rán zhuó rén   tóng zài xíng