绿萼梅歌

宋代 陈著
君不见宣和艮岳绿萼梅,百花魁中此为魁。 绛霄灯火不终夕,剪为荆薪燬为灰。 又不见驻跸钱塘开聚景,此梅又花天宠幸。 江神不才马飞渡,踏碎禁地花无影。 两地百五十年余,花与国都相有无。 谁知造物不尽意,尚留人间一种癯。 山中佳人清似水,放开吟饕嚼花髓。 我未见花得见诗,见诗便与花相似。 且闻九月花已芳,奇观到眼诗为忙。 腊前年后是正候,忽为秋光岂其常。 大庾岭头炎瘴地,年年早开不为异。 四明相去数千里,不应早花亦如此。 吁嗟地气如车轮,自南而北知几春。 如今所见到草木,不独飞鸟啼天津。 梅乎梅乎本清绝,花如白玉枝如铁。 矫矫胡为心亦随,不念从前傲霜雪。 唐苑九月夸梨花,鹤林九月艳杜鹃。 我欲梅根一酹酒,谨勿与彼争取非时妍。
jūn jiàn xuān gèn yuè 绿 è méi   bǎi huā kuí zhōng wèi kuí  
jiàng xiāo dēng huǒ zhōng   jiǎn wèi jīng xīn huǐ wèi huī  
yòu jiàn zhù qián táng kāi jǐng   méi yòu huā tiān chǒng xìng  
jiāng shén cái fēi   suì jìn huā yǐng  
liǎng bǎi shí nián   huā guó xiāng yǒu  
shéi zhī zào jìn   shàng liú rén jiān zhǒng  
shān zhōng jiā rén qīng shì shuǐ   fàng kāi yín tāo jué huā suǐ  
wèi jiàn huā jiàn shī   jiàn shī biàn 便 huā xiāng  
qiě wén jiǔ yuè huā fāng   guān dào yǎn shī wèi máng  
qián nián hòu shì zhèng hòu   wèi qiū guāng cháng  
lǐng tóu yán zhàng   nián nián zǎo kāi wéi  
míng xiāng shù qiān   yīng zǎo huā  
jiē chē lún   nán ér běi zhī chūn  
jīn suǒ jiàn dào cǎo   fēi niǎo tiān jīn  
méi méi běn qīng jué   huā bái zhī tiě  
jiǎo jiǎo wéi xīn suí   niàn cóng qián ào shuāng xuě  
táng yuàn jiǔ yuè kuā huā   lín jiǔ yuè yàn juān  
méi gēn lèi jiǔ   jǐn zhēng fēi shí yán