綠萼梅歌

宋代 陳著
君不見宣和艮岳綠萼梅,百花魁中此為魁。 絳霄燈火不終夕,剪為荊薪燬為灰。 又不見駐蹕錢塘開聚景,此梅又花天寵幸。 江神不才馬飛渡,踏碎禁地花無影。 兩地百五十年余,花與國都相有無。 誰知造物不盡意,尚留人間一種癯。 山中佳人清似水,放開吟饕嚼花髓。 我未見花得見詩,見詩便與花相似。 且聞九月花已芳,奇觀到眼詩為忙。 臘前年後是正候,忽為秋光豈其常。 大庾嶺頭炎瘴地,年年早開不為異。 四明相去數千里,不應早花亦如此。 吁嗟地氣如車輪,自南而北知幾春。 如今所見到草木,不獨飛鳥啼天津。 梅乎梅乎本清絕,花如白玉枝如鐵。 矯矯胡為心亦隨,不念從前傲霜雪。 唐苑九月夸梨花,鶴林九月艷杜鵑。 我欲梅根一酹酒,謹勿與彼爭取非時妍。
jūn jiàn xuān gèn yuè è méi   bǎi huā kuí zhōng wèi kuí  
jiàng xiāo dēng huǒ zhōng   jiǎn wèi jīng xīn huǐ wèi huī  
yòu jiàn zhù qián táng kāi jǐng   méi yòu huā tiān chǒng xìng  
jiāng shén cái fēi   suì jìn huā yǐng  
liǎng bǎi shí nián   huā guó xiāng yǒu  
shéi zhī zào jìn   shàng liú rén jiān zhǒng  
shān zhōng jiā rén qīng shì shuǐ   fàng kāi yín tāo jué huā suǐ  
wèi jiàn huā jiàn shī   jiàn shī biàn 便 huā xiāng  
qiě wén jiǔ yuè huā fāng   guān dào yǎn shī wèi máng  
qián nián hòu shì zhèng hòu   wèi qiū guāng cháng  
lǐng tóu yán zhàng   nián nián zǎo kāi wéi  
míng xiāng shù qiān   yīng zǎo huā  
jiē chē lún   nán ér běi zhī chūn  
jīn suǒ jiàn dào cǎo   fēi niǎo tiān jīn  
méi méi běn qīng jué   huā bái zhī tiě  
jiǎo jiǎo wéi xīn suí   niàn cóng qián ào shuāng xuě  
táng yuàn jiǔ yuè kuā huā   lín jiǔ yuè yàn juān  
méi gēn lèi jiǔ   jǐn zhēng fēi shí yán